Nhìn từ bên ngoài, đó chỉ là một khu chợ có mái vòm sắt và một tháp đồng hồ đã ngả màu. Nhưng đứng bên trong vào lúc năm giờ sáng, khi những sạp đầu tiên bật đèn, người ta hiểu vì sao nó chưa từng đóng cửa suốt hơn một thế kỷ: nó không phải là một địa điểm, mà là một cỗ máy thời gian vẫn đang chạy.
Người Pháp dựng nó như một biểu tượng đô thị hiện đại. Người bản địa biến nó thành trung tâm của một mạng lưới buôn bán đã có từ trước đó. Rồi từng thế hệ tiểu thương chồng ký ức của mình lên: một quầy vải bà truyền cho cháu, một hàng ăn giữ nguyên công thức bảy mươi năm, một lối đi mà chỉ dân trong chợ mới biết dẫn về đâu.
Hôm nay, khách du lịch chụp ảnh tháp đồng hồ, nhưng giá trị thật của nơi này không nằm ở kiến trúc. Nó nằm ở chỗ: giữa một thành phố đổi thay chóng mặt, vẫn còn một không gian nơi giao tiếp diễn ra mặt đối mặt, nơi giá cả được mặc cả bằng lời, và nơi một thói quen trăm tuổi vẫn được lặp lại mỗi bình minh.
Bên trong khu chợ cổ có mái vòm sắt và tháp đồng hồ, tiểu thương dọn hàng lúc sáng sớm